Chỉ một phút sau khi đăng video ngắn, phần bình luận của Trần Ca lại nổ tung!
"Cái bóng đen bò trên bồn tắm ở giây thứ 56 là kỹ xảo đúng không?! Trông cứ như nó chui từ dưới đáy bồn lên ấy!"
"Người vung dao phay dưới nước là chính chủ đấy à? Trời đất ơi! Biểu cảm chân thật quá đi mất!"
"Cái bóng đen kia mà cắn răng cố thêm tí nữa, khéo chúng ta chẳng còn được thấy mặt streamer nữa đâu nhỉ?"
"Ác vừa thôi! Tôi đang định thử xem mình nín thở được bao lâu, mới nín được một nửa thì nhảy xộc ra cái thứ quỷ này!"
"Người mới chạy mau! Video này toàn ma thôi! Đừng quay đầu lại! Chạy ngay đi!"
"Tôi thế mà lại nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại suốt một phút không chớp mắt, giờ hơi khó ngủ rồi đây..."
"Xem video trước của ông xong tôi không dám soi gương nữa, xem xong video này tôi chẳng dám đi tắm một mình luôn! Đồ streamer thất đức, ăn một cú ôm eo quật ngã của bổn tiên nữ đi!"
Hơn bốn giờ sáng mà phần bình luận vẫn xôm tụ như vậy khiến Trần Ca cảm thấy rất ấm lòng. Hắn thấy mình đã có một lượng fan ruột, mọi công sức bỏ ra đều hoàn toàn xứng đáng.
Trước khi tắt ứng dụng, Trần Ca không quên thả một bình luận quảng cáo cho nhà ma của mình. Cư dân mạng vô cùng nhiệt tình, thi nhau để lại lời nhắn, bảo rằng chuẩn bị mang ít đặc sản quê nhà đến nhà ma thăm hắn.
"Mua vé vào nhà ma tham quan, lại còn tặng thêm cả đặc sản quê hương, du khách thời nay nhiệt tình thật đấy." Trần Ca thoát ứng dụng, tâm trạng cũng tốt hơn rất nhiều. Hắn vươn vai một cái, ôm năm con búp bê rời khỏi kịch bản Chạy Trốn Nửa Đêm.
Đêm tối qua đi, bình minh ló rạng, bầu trời bên ngoài nhà ma đã bắt đầu tờ mờ sáng.
Trần Ca tìm mấy tấm ván gỗ trong phòng dụng cụ, đóng kín lối đi của nhân viên nối liền với kịch bản Chạy Trốn Nửa Đêm. Trước khi xử lý xong con quái vật trong gương, hắn tạm thời chưa định mở cửa kịch bản này.
"Giá vé hai mươi tệ, Chạy Trốn Nửa Đêm có thể đón bảy khách cùng lúc, tính mười lăm phút một lượt thì một tiếng thu được 560 tệ, một ngày tám tiếng là hơn bốn nghìn tệ." Nghĩ đến đây Trần Ca hơi xót ruột, nhưng hắn không để tiền bạc làm mờ mắt: "An toàn là trên hết, sau này còn mở khóa được nhiều kịch bản hơn, tiền kiếm bao giờ cho hết."
Phong tỏa kịch bản Chạy Trốn Nửa Đêm xong, Trần Ca quay lại phòng nghỉ của nhân viên. Hắn đặt mấy con búp bê cạnh giường, tự mình thay một bộ quần áo sạch sẽ rồi ra ngoài chạy bộ.
Nhiệm vụ thử luyện ở chung cư Bình An luôn nhắc nhở Trần Ca. Đêm đó nếu không nhờ chạy đủ nhanh, khéo giờ này hắn đã bị chôn sâu dưới đất rồi.
Tám giờ bốn mươi sáng, Từ Uyển đến nhà ma làm việc. Trông thấy Trần Ca mồ hôi nhễ nhại vừa đi chạy bộ về, cô hơi ngạc nhiên. Trong ấn tượng của cô, ông chủ mình đâu phải là người thích tập thể dục.
Một ngày mới bắt đầu, hàng rào bảo vệ bên ngoài nhà ma được kéo sang hai bên, hai người ai vào việc nấy, chuẩn bị sẵn sàng mở cửa đón khách.
Chín giờ, du khách lục tục tiến vào công viên giải trí. Trước cửa nhà ma vẫn còn vắng vẻ, đây là thời điểm công viên ít người nhất.
"Ông chủ, đêm qua anh làm gì trong nhà ma thế? Sao chỗ nào cũng lênh láng nước vậy?"
"Dọn vệ sinh thôi." Trần Ca thuận miệng đáp qua quýt, sau đó dặn dò thêm: "Lúc em đóng giả ma ở bên trong nhớ chú ý một chút, đừng đứng quá gần mấy tấm gương nhé."
"Sao lại thế ạ?"
Trần Ca vừa định giải thích cho Từ Uyển thì bất chợt nhìn thấy chú Từ - người quản lý công viên - đang vội vã chạy tới."Chú Từ, có chuyện gì thế ạ?" Trần Ca tháo tai nghe xuống, hắn phát hiện sắc mặt chú Từ có vẻ không ổn.
"Thằng nhóc mày dạo này càng ngày càng lạ đấy." Chú Từ nhìn Trần Ca từ đầu đến chân: "Vừa nãy người bên nhà ăn chạy sang báo mất dao phay, chú còn tưởng thằng trộm nào vã quá nên trộm cả dao. Ai dè mở camera lên mới hay, nửa đêm nửa hôm mày không ngủ, chạy đi lấy dao phay của người ta làm gì? Cầm hai con dao chạy rông khắp nơi oai lắm à?"
Bị chú Từ nhắc, Trần Ca mới nhớ ra hai con dao phay lấy ở nhà ăn vẫn đang vứt trong bồn tắm.
"Chẳng phải cháu vừa giúp cảnh sát phá án sao, vẫn còn một tên hung thủ chưa bị bắt mà, cháu lấy dao phay để phòng thân thôi. Mai cháu sẽ mua dao mới đền cho nhà ăn." Hắn cũng chẳng biết dao từng chém ma rồi đem đi thái rau thì có hại cho sức khỏe không, nên đâu dám trả lại hai con dao kia cho chú Từ.
"Chú càng ngày càng không hiểu nổi mày rồi đấy, thằng nhóc mày có phải đang lén lút làm chuyện mờ ám gì sau lưng chú không?"
"Cầm hai con dao phay thì làm được chuyện xấu gì chứ? Chú cứ yên tâm đi ạ."
Chú Từ bán tín bán nghi. Công viên vừa mở cửa, ông còn bao nhiêu việc phải lo nên cũng không gặng hỏi thêm. Ông bước tới trước mặt Trần Ca, móc từ trong túi ra một chiếc túi nilon bọc kín bưng: "Năm nghìn tệ này mày cứ cầm lấy mà dùng, có khó khăn gì thì nhất định phải nói với chú."
"Cháu cảm ơn chú, chắc cuối tuần này cháu trả lại tiền cho chú được rồi."
"Không vội, mày bớt gây chuyện cho chú là được rồi."
Đợi chú Từ đi khuất, Trần Ca mới nhét tiền vào túi trong áo. Hắn tựa lưng vào hàng rào bảo vệ, suy tính xem nên dùng số tiền này thế nào.
"Năm nghìn chỉ vừa đủ lắp camera. Giờ không gian bên trong nhà ma đã chật kín, phải mở rộng thì mới thêm được bối cảnh kinh dị mới. Thuê lại bãi đỗ xe ngầm là một ý tưởng không tồi, chỉ không biết công viên sẽ thu bao nhiêu tiền thuê."
Một đống vấn đề đang chờ giải quyết khiến Trần Ca nhức cả đầu: "Vấn đề lớn nhất của mình vẫn là thiếu tiền! Không biết bao giờ tiền thưởng mới xuống, hay là mình đi giục thử xem sao nhỉ?"
Hắn vô thức nhìn ra xa, khi ánh mắt lướt qua một góc, đồng tử bỗng co rụt lại. Hắn đột nhiên nhìn thấy một du khách rất kỳ lạ.
Gã đó đội mũ lưỡi trai, mặc áo dài tay, hai tay đút trong túi áo, lảng vảng qua lại giữa mấy khu trò chơi, trông như đang đắn đo không biết nên chơi cái nào.
"Gã này nhìn hơi quen mắt." Nhờ có Âm đồng, thị lực của Trần Ca tốt hơn đại đa số người bình thường, đối phương có lẽ vẫn chưa biết mình đã bị phát hiện.
"Có nên chặn gã lại không nhỉ?"
Trong lúc Trần Ca còn đang do dự thì vừa vặn có khách muốn vào nhà ma tham quan. Hắn bắt đầu bận rộn nên dần dà quẳng luôn chuyện này ra sau đầu.
Đến trưa, lúc Trần Ca và Từ Uyển chuẩn bị đi ăn cơm, hắn lại một lần nữa nhìn thấy tên du khách có hành tung khả nghi kia lảng vảng gần nhà ma.
"Tên này cả buổi sáng không hề lại gần nhà ma, canh đúng lúc mình và Từ Uyển đi ăn cơm, nhà ma vắng người mới mò tới, rốt cuộc hắn muốn làm gì?" Trần Ca bảo Từ Uyển cứ đi ăn trước, còn mình thì quay lại. Tên du khách kia vừa thấy có người đến liền dứt khoát quay người rời khỏi công viên, bước đi cực kỳ dứt khoát.
"Có phải mình từng gặp gã này ở đâu rồi không?" Mí mắt khẽ giật giật, Trần Ca cơm nước gì cũng chẳng thiết, chạy thẳng tới phòng quản lý tổng hợp của công viên. Sau khi được nhân viên ở đó đồng ý, hắn mở camera giám sát để kiểm tra hình ảnh về gã.
Gã này cố tình né tránh vài góc camera dễ thấy. Từ lúc vào công viên ban sáng cho đến khi rời đi, hai tay gã luôn đút trong túi, ngay cả lúc hút thuốc cũng chỉ ngậm điếu thuốc rồi dùng một tay bật lửa.Kỳ quái hơn là sau khi mua vé vào công viên giải trí, hắn chỉ chơi đúng một trò duy nhất là vòng đu quay, đã thế còn chơi liền ba lần.
"Không ổn, tên này rất có vấn đề!"



